
[A cozy detective case]
Người mới tới thể hiện dc 2 điểm mạnh mình rất thích ở Keigo, hệ thống các nhân vật có chiều sâu được đan xen vô cùng kín kẽ và lối viết nhẹ nhàng, không cần hoa mỹ mà chỉ cần điểm xuyết ở 1 vài chỗ là đủ. Câu chuyện giống như sự kết hợp hài hoà giữa Namiya và Oẳn tù tì (Agatha Christie). 1 trải nghiệm đọc nhẹ nhàng, healing mà cx k kém bất ngờ trước mqh của những nhân vật với nhau, thán phục trước tài nghệ của Kaga.
Overall, rất rcm, t thấy cx 1 9 1 10 vs Namiya, nên nếu thích Namiya thì nên đọc qua thử. Solid 4 sao
1 vài phân đoạn hay trong sách
“Naohiro cười nhạt, “Thật trớ trêu. Thất bại với Tokiko đã dạy tôi rằng, để khiến phụ nữ hạnh phúc, ta phải làm việc chăm chỉ. Nhưng Mineko lại dạy tôi rằng, chăm chỉ thôi là chưa đủ. Tôi đúng là kẻ vô dụng.”
“Tôi không có ý mỉa mai. Chị Mineko hiểu nhầm bạn gái của con trai đang mang thai nên chuyển tới sống gần họ. Còn ông vừa độc thân đã để cô Yuri bên cạnh. Suy cho cùng, điều hai người tìm kiếm sau ly hôn chính là gia đình. Cả hai đều khao khát nó. Mối quan hệ gia đình thực sự rất bền chặt. Ông và cậu Koki cũng là gia đình. Ông đừng quên điều đó.”
“Làm cảnh sát, tôi luôn tâm niệm thế này. Khi xảy ra vụ án tàn bạo như giết người, chúng ta không chỉ bắt giữ hung thủ mà còn phải làm rõ căn nguyên tội ác, để tránh cho người khác phạm phải sai lầm tương tự. Chân tướng thực sự hẳn sẽ mang lại nhiều bài học quý giá”
[Phía sau nghi can X shoppe]
Cuốn này cơ cái vibe rất giống nghi can x, chắc là do đều thuộc series thám tử Galileo, song nếu so vs 1 cuốn khác trong series là sự bảo vệ của thánh nữ thì cuốn này nó đậm chất nghi can x hơn. 1 câu chuyện đơn giản, mô típ vụ án k quá đặc sắc vì có thể dc tóm tắt trong 8 trang. Song thưa nổi bật sẽ là động cơ thúc đẩy hung thủ gây án và diễn biễn tâm lý của các nhân vật liên quan tới vụ án. Nhưng nếu nghi can x cân bằng dc giữa 2 yếu tố là trinh thám phá án và tâm lý, với số lượng nhân vật tuy ít mà chất lượng, thì phương trình hạ chí lại không tìm được điểm cân bằng đó, 1 phần là vì backstory của các nhân vật chủ chốt nó hơi ... chán, 1 phần quan trọng hơn là số lượng nhân vật quá nhiều với tên cứ na ná nhau làm khi đọc lộn tùng phèo hết cả lên (vốn tên Nhật đã nhớ, vậy mà Keigo lại đặt tên cứ giống nhau, đều 4 âm tiết. Đọc Crime and punishment còn thấy dễ follow hơn)
Tuy có những điểm hạn chế là v, nhưng phương trình hạ chí lại làm rất tốt mqh giữa Yukawa và Kyohei, đọc mà thấy giống như 2 cha con, 2 anh em trong nhà ấy, nó dễ thương mà cx trong tương tác của 2 nv đó biết dc nhiều cái lạ quá trời (công thức tính tổng số góc của hình đa giác, vì sao chúng ta say xe, how to build tên lửa nc, và lẩu giấy nến...). Vì vậy nên cho cuốn này thêm 0,5 sao, là 3,5
Overall, có nên đọc k, ... k chắc nữa, maybe là tìm cuốn khác đi
Liar game vibe
Cuốn này có nội dung cô động, tuyến nhân vật ít nhưng tròn vai. Cốt truyện dc xây dựng cx khá là bất ngờ do nó k như t dự đoán ở nửa đầu bộ sách lắm. Đáng lẽ chắc chỉ dc 3 sao là cùng nhưng mà cái vibe Liar game và việc thiết lập trò chơi bắt cóc này lại gây ấn tượng tốt vs t, t thích cái ý tưởng này và chưa thấy nhiều tác phẩm nào khác làm dc như vậy nên sẽ rate em nó lên 3,5~4 sao
Rcm
3,5/5 - [Ngồi sau con xe dream cà tàng của anh, đi dạo trong đường làng gập ghề mà cả hai không biết mình đang đi đâu, trời âm u với những cơn gió lạnh thổi mù bụi cả một góc trời - đây là cảm giác, là một cái dư vị còn lại sau khi đọc xong tác phẩm này]
Sách là tập truyện ngắn với chủ đề xoay quay thân phận của người phụ nữ trong cái xã hội mà họ vẫn đeo trên mình 2 chữ cam chịu. Với giọng văn nhẹ nhàng và dẫn dắt gián tiếp làm cho những mẫu truyện tuy đơn giản này trở nên có hồn và có sức gợi hơn hẳn. Nếu mà là cùng ý tưởng này, nhưng ng khác chấp bút thì sẽ k có dc cái cảm giác man mác buồn như này (khi đọc cứ cảm thấy như đang thất tình ấy :v)
Trong số các truyện ngắn này thì đa số t đều ưng hết, ấn tượng nhất chắc sẽ là truyện ngắn “Nước như nước mắt” và “Osho và bồ”. Nó ngắn nhưng đầy ý tứ, đọc lại bao lần vẫn thấy hay. Song, đáng lẽ nếu mà cứ vậy thì chắc cuốn này 4, 5 sao luôn rồi. Thế nhưng truyện ngắn cuối - cũng là tên của cả tập truyện “Khói trời lộng lẫy” thì nó k làm mình hứng thú, phải nói là hơi nản khi đọc vì nó cứ lan man đi lòng vòng khiến khi mình đọc dc 2/3 truyện ngắn đó rồi vẫn k biết là mình đang đọc cái j (sr những ai thích truyện ngắn này, this is just not for me ): )
Overall, t thấy đây vẫn là 1 tập truyện đáng đọc, phù hợp cho những ngày buồn man mác k biết làm j, hay khi muốn tâm trạng dc trầm đi một hôm
[Ngu si hưởng thái bình :v]
Cuốn này nó đi theo hướng khác hẳn so với những gì tôi kì vọng. Vì trước khi đọc thì tôi đã nghĩ maybe nó sẽ giống bộ phim Lucy, main super brain rồi cuối phim bay màu vì nổ não ... nhưng mà tác giả đi theo hướng khai thác là sự cô đơn của thiên tài, hành trình đi tìm bản ngã của mình, rồi là overcome family trauma với chấp nhận sự kết thúc là tất yếu của mọi sự. Kiểu nó wao lắm lắm ấy, ở từng phương diện thì tác giả đều khai thác rất tới và nó thật sự để lại dư âm trong tôi sau khi đã kết thúc tác phẩm
Một số câu mà tôi yêu thích:
“Khi đến với chúng tôi, Charlie không giao tiếp với ai, đơn độc trong thành phố lớn, không bạn bè hay người thân chăm sóc, không được trang bị đủ trí tuệ để sống một cuộc sống bình thường. Không quá khứ, không mối liên hệ với hiện tại, không chút hy vọng cho tương lai. Có thế nói rằng Charlie Gordon không hề thực sự tồn tại trước khi diễn ra cuộc thử nghiệm này...” ... “Tôi muốn đứng dậy và cho mọi người thấy ông ta là một lão ngu, để hét vào mặt ông ta: Tôi là một con người, một người - có cha có mẹ, ký ức và quá khứ - và tôi đã là thế trước khi ông đẩy tôi vào phòng phẫu thuật.”
“Giờ thì tôi có thể thấy mình lấy động lực phi dường để trở nên thông minh từ đâu, mà đã thoạt tên đã khiến mọi người kinh ngạc ghê gớm. Đó là điều mà Rose Gordon ngày đêm nghĩ tới. Bà sợ hãi, cân giác tội lỗi và xấu hổ vì Charlie là đứa đần độn. Bà ước ao là sẽ làm được điều gì đó. Vấn đề cấp tiết luôn luôn là: lỗi của ai, của bà hay của Matt?chỉ sau khi Norma ra đời, chứng minh rằng bà hoàn toàn có khả năng sinh được những đứa con bình đường còn tôi là quái thai, thì bà mới thôi không cách tìm cách thay đổi tôi nữa.”
“Nếu anh đã từng đọc Kinh Thánh, Charlie a, chắc anh cũng biết rằng con người không nên biết nhiều hơn những gì mà Chúa Trời ban phát cho anh ta từ đầu. Trên cái cây đó là trái cấm đối với con người. Charlie, nếu anh làm điều gì đó không được phép - anh cũng biết đấy, chẳng hạn như với quỷ dư hay cái gì tương tự như thế - có lẽ không bao giờ là quá muộn để quay lại đâu. Có lẽ anh nên trở lại làm con người đơn giản của anh trước kia thì hơn.”
Overall, rất rcm cho tất cả mn đọc ít nhất 1 lần. Quá hay với cái giá sách rẻ cực ấy :v
3,75/5 [Homelander Trung Quốc :vvvv]
Phải nói đây là trải nghiệm đọc thú vị, trong Người bóng bay chúng ta sẽ có 1 main chính muôn hình vạn trạng với quả mindset Homelander k chịu dc :vvv 1 tập những truyện ngắn hay có mà chưa hay cũng có.
Về những chương t ấn tượng, t rất thích chương 3 - con lắc foucault, cảm giác như đang coi Eye wide shut ấy, với chương 5 - Mưu tình hại mệnh, rất ưng cách câu chuyện được thiết lập và cái ending của nó cũng rất bất ngờ, làm liên tưởng nhiều tới phim Les Diaboliques. Và cuối cùng là ở những chương cuối khi tác giả dần thiết lập ending cho tác phẩm, đó là sự chồng chéo, đan xen, hay như trong trang giới thiệu của cuốn sách thì là “Một vở lịch đấu trí đầy chất hài đen, là ván chơi domino giữa Trần Hạo Cơ của quá khứ và hiện tại”. Cũng giống như những review của 1367, 1 tác phẩm siêu nổi khác của ông, khi đọc xong tác phẩm Người bóng bay này, bạn cũng sẽ phải lật đi lật lại các trang đầu. Chắc đây là style kết bài của bác, mà mình thì khác ấn tượng với kiểu này
Còn ở điểm chương ưng lắm thì maybe là ở những chương còn lại, nội dung cũng k quá đặc sắc, 1 số còn làm t liên tưởng tới phim audio youtube do kịch bản nó cứ ba xu dễ đoán :v tất nhiên là 1 cơ số ít thôi
Overall, t khá enjoy cuốn này, maybe là sẽ tìm đọc thêm vài tác phẩm khác của tác giả. Rcm
Tác phẩm đc khai thác theo hướng t k ưng lắm, like i said ở cuốn 1 thì t thích ở Murakami là cái sự phi lý huyền ảo như trong Kafka bên bờ biển, dù là cuốn này cũng theo hướng huyền ảo đó nhưng mà t thấy nó bị kéo lê dài dòng, thành ra màu sắc phi lý cx dần mất đi sự charming của nó
Đang lẽ là 2 sao nhưng ưng cái câu chuyện thành phố mèo trong cuốn này nên cho lên 3 sao
[Chậm, chậm, rất chậm zzzz]
Cuốn này là cuốn đầu trong trilogy, vì vậy cx dễ hiểu cho sự chán của nó vì nó có nhiệm vụ là build thế giới, bối cảnh và xây dựng nhân vật cho đọc giả, nên thường sẽ khiến đọc giả khá nhàm chán. Nhưng ở cuốn này thì nó làm tệ thiệc, kiểu thật sự ở khúc đầu và giữa cuốn sách noa chán tới mức mà t ngáp liên tục luôn, tới gần cuối khi các chi tiết dần bung nở cho cuốn 2 thì mới có động lực push cho xong.
Overall, vì là cuốn đầu cho trilogy nên mình sẽ chấm nhẹ tay, hi vọng là những cuốn sau sẽ kế thừa dc world building mà cuốn 1 đã kì công dựng lên.
2,5/5
Một bìa rừng với những luống cỏ mọc cao quá đầu gối, mưa rơi nhè nhẹ, trời âm u với tiếng guitar lệch tone cứ bay lượn trong không gian. Tôi ngồi đó, đắm chìn vào câu truyện, vào những nhân vật mà Murakami sáng tạo nên. Tôi mê đắm họ, ngưỡng mộ họ, và cũng ghét họ. Họ cho tôi 1 xúc cảm, thứ xúc cảm chỉ có thể có với những con người thật sự... họ không chỉ là những nhân vật trên trang giấy. Với tôi, họ tồn tại, họ đã chết hoặc họ đang sống vật vờ đâu đó trên đời. Có thể họ đã vượt qua được cơn mưa buồn man mác đã đổ ào xuống họ nhiều năm về trước, hoặc họ vẫn trong cơn mưa đó, trong cái giếng đồng sâu hoắc đó. Không ai biết cả, Murakami bắt ta phải tự nghĩ đi thôi. Chính cái điều đó cũng làm cho các nhân vật đó tiếp tục sống ngay cả khi câu truyện đã kết thúc. Họ di cư từ những trang sách vào trong tâm thức tôi, trong những cánh rừng, những con suối mà tôi sẽ vô tình chạm mặt trong tương lai.
Naoko chưa bao giờ yêu tôi, nhưng khi Kizuki đã chết, mục đích trên đời của tôi, cây cầu nối các bạn với thực tại, đã sụp đổ. Vậy tôi có thể làm gì hơn nữa đây? Nếu Naoko cũng bỏ tôi đi. Thats how i feel abour the ending, và có vẻ là Toru cũng đã để trôi tuột Midori, du ngoạn khắp nơi để trốn tránh xứ Tokyo đầy kỉ niệm đó. Chính vì vậy khi Toru bắt đầu viết cuốn sách, khi cậu ấy phải đối diện lại với cái quá khứ mình muốn trốn tránh khi, cậu mới lại xúc động như vậy.
Ps: không chỉ Midori, Reiko chắc cũng không bao giờ được gặp lại Toru, và cô phải sống 1 mình trên núi với tuyết quanh năm, giống như chuyển từ cái trại trị liệu này sang cái trại trị liệu khác lơn hơn thôi.
Pps: nhưng cũng chưa chắc he, do lúc viết cuốn sách cậu mới 37 tuổi mà, biết đâu sau đấy cậu sẽ đủ dũng khí mà quay về đối diện với quá khứ nhỉ?
[3,5/5] Nơi cằn cõi nhất là nơi những hạt giống tốt nhất ươm mầm
Kẻ trộm sách là bức tranh của mất mát, phát xít, bom, đồ con lợn, và những con người phi thường. Tác giả thật sự rất khéo trong việc xây dựng nhân vật trong tác phẩm, từng nhân vật đều có những phẩm chất rất riêng, và những mặt xấu cũng rất con người. Những điều đó là tôi thấy đây không hề là 1 cuốn fiction, mà như là 1 cuốn tự truyện thật sự, dựa trên 1 cuộc đời có thật, những niềm hi vọng và mất mát cũng thật nốt.
Thêm 1 điểm rất thích ở cuốn này nữa là có 1 vài đoạn tác giả viết rất hay, rất thơ. Ví dụ như đoạn:”và chỉ trong một khắc thôi, gương mặt nhàu nhĩ như giấy các-tông của bà vỡ ra. Không phải từ giữa, mà từ bên phải. Nó chạy dài xuống má bà theo một đường cong, và kết thúc ở cằm của bà.” Hoặc là “Khi người ta đến và bắt bạn giao nộp một trong những đứa con của mình, thì lẽ ra bạn nên đồng ý.”
Và đặc biệt là đoạn này, đoạn tôi thích nhất của cả tác phẩm:””Đi nào!” Rosa nài nỉ anh, nhưng người lính trở về vẫn còn lưỡng lự. Lúc anh sắp sửa quay trở vào nhà, thì có một cái gì đó đã khiến anh quay lại. Bàn tay bị thương của anh là thứ duy nhất vẫn còn bám lấy cánh cổng và, một cách đầy xấu hổ, anh nhấc nó ra và đi theo hai người kia.”. Cắt nghĩa 1 chút vì sao tôi thích nó, nhân vật này đang đứng trước 2 sự lựa chọn, ở lại với người mẹ và cả 2 sẽ cùng chết, hoặc chạy trốn. Nhân vật này lúc đầu chọn ở lại cùng bà, song cánh tay náy tươm - biểu tượng của chiến tranh, đã nhắc cho nhân vật này nhớ về sự đáng sợ của nó, và nhân vật này nhỏ bé và bất lực ntn trước nó, để rồi người đó dù có yêu mẹ mình tới dường nào cũng chẳng còn dũng khí mà ở lại, như bàn tay dập nát của anh có cố bấu víu cũng chẳng cầm nắm được cái gì.
Tiếp theo, về điểm tôi không ưng lắm ở tác phẩm. Để mà so sánh thì tôi thấy cuốn này và cuốn Giết con chim nhại khá là giống nhau, đều có chủ đề là phê phán/ tường thuật lại về 1 giai đoạn đen tối trong lịch sử, đều có nhân vật chính là 1 cô bé nhỏ tuổi nhưng gan dạ và có 1 trái tim nhân hậu. Bên cạnh 2 cô bé luôn có những người bạn rất tốt, và 1 người cha vô cùng đáng ngưỡng mộ, và cả 2 tác phẩm đều chán òm ở khúc đầu. Tôi biết là đó là phần tạo lập tình huống truyện nên nhàm chán là không thể tránh khỏi nhưng mà cách hành văn của tác giả là spoil các tình tiết cao trào của câu chuyện trước rồi đi vào dẫn dắt làm sao để ra được cái tình tiết cao trào đó khiến khi đọc tôi chỉ thấy khá chưng hửng, giống như là đã biết sẽ như vậy rồi thì đọc còn gì bất ngờ nữa, và nó cũng thôi thúc tôi đọc lẹ lẹ để biết sao có được cái khúc cao trào đó thôi chứ nó không cho tôi thời gian để thật sự đắm chìm vào tác phẩm, thứ mà nếu như tác phẩm này tập trung khai thác hơn, bỏ những đoạn spoil trước tình tiết đi, và có thể là ghi dài thêm chăng maybe, do t thấy cuốn này đọc hết hơi nhanh, dù là 500 mấy trang, end cx hơi vội.
Tóm gọn lại, đây là 1 cuốn sách ổn, cho mọi lứa tuổi, dễ đọc. Khiếm khuyết theo tôi là ở pacing của tác phẩm, cách hành văn spoil trước tình tiết cũng như là độ dài chưa đủ áp phê
Ps: nếu thích cuốn này tôi rcm các bạn đọc Người đua diều nhé
Such an ending! 2,5/5 (+0,5 do vì quả ending)
Wow khen trước đi, cái kết của tác phẩm này rất là unexpected, tuy nhiên k phải dạng đùng cái plot twist mà dc build rất lớp lang hợp lý. Về động cơ gây án thì khá là mâu thuẫn trong đầu t, do 1 bên thì thấy nó nhảm vãi, nhưng 1 bên thì cx thấy hợp lý, do ở cái tuổi đó thì khùng khùng vậy mới hợp lý
Song, điểm hạn chế cx là có. Ví dụ như cách gây án khá đơn giản, t đoán dc từ khúc giữa tác phẩm r. Vs build nhân vật nó k tới ấy, cụ thể là nhân vật main chính. Ở khúc đầu anh dc khắc hoạ là 1 cái máy, có phần ảm đạm, yêu vợ mình chỉ vì cô ấy cx ảm đạm giống mình, và đòi phá thai vì thấy phiền, k muốn gánh nhiệm làm bố. Qua đó có thể thấy main k thật sự yêu vợ mình, và cuộc hôn nhân đang trên bờ vực sụp đổ do cô vợ muốn giữ đứa con đó, xong về sau cx xiên main luôn mà, hận chứ yêu j nữa. Hơn nữa là sau đó với quả kiss đầu truyện thì Keigo hoàn toàn có thể phát triển theo mô típ đường ranh đạo đức với con tim như Naoko ấy. Nên là khá tiếc khi chi tiết này chỉ dc dùng để thể hiện lòng chung thuỷ của main, vs 1 cuộc hôn nhân mà t thấy là khá ảm đạm, chắc mỗi ng mỗi ý khúc này thôi nên vv he
Tổng kết, đáng đọc k. Tạm, đọc cx dc k đọc cx dc nhưng vì đây là 1 cuốn cx ngắn nên nếu muốn cày reading challenge thì đọc cx khá nhanh.
[Conan bản tiểu thuyết]
Cuốn này kì vọng ban đầu của t là nó sẽ đi như Naoko hoặc Nghi can X, nặng phân tích tâm lý vs giữa yêu và hận đồ đó. Nhưng về sau thì chuyển sang thể loại thriller như mấy tập conan dài, conan movie. Tuy là k như kì vọng ban đầu nhưng cũng là 1 trải nghiệm ổn áp
Đoạn giữa truyện có hơi trùng và những tình tiết được tiết lộ ở phân đoạn này cũng dễ đoán nên đọc khúc này hơi nản. Nhưng may mắn là khúc cuối chốt lại vấn đề rất trọn vẹn, giải quyết được những vấn đề ở đầu truyện mà không bị gượng ép hay khiên cưỡng gì. Cũng nhờ kết bài ổn nên nâng từ 3 sao lên 4 sao
Rcm, sách cx ngắn nên đọc chill chill thư giãn cuối tuần cx dc
2,5 [Feel like a fanfic]
Thật sự phải nói, phần 1 và phần 2 của series đối vs toi là trải nghiệm đọc tuyệt đỉnh nhất mà tôi từng có, và bản thân tôi đã vô cùng hài lòng với ending của khu rừng tăm tối. Chính vì vậy khi đọc phần 3 tôi cảm thấy nó như 1 phần ngoại truyện không cần thiết, dù tiền đề xây dựng phần 3 đối với tôi thì vẫn khá là hợp logic khi đã chỉ ra những cái điểm hạn chế của solution mà nhân vật La Tập ở phần 2 đưa ra. Song cách triển khai thì t không thật sự thích lắm
Lý do đầu tiên làm t không ưng cuốn này là nhân vật Trình Tâm, cảm thấy cứ như Sakura trong Naruto ấy. Nhẹ dạ cả tin, làm con cừu lương thiện trong cái vũ trụ đầy rẫy những tên thợ mâu lạnh. Để rồi đưa ra mấy cái quyết định mà wtf thật sự. Mà còn cay ở khúc là bể couple nữa :v thật sự thì cái động lực để t push cuốn này là do thấy cp Trình Tâm với Vân Thiên Minh thoi, nhưng mà sau thì lại
[Rv ở lần đọc thứ 2]
Cuốn này là cuốn yêu thích nhất của t trong cả trilogy k chỉ là ở sự cân bằng trong kiến thức khoa học khô khan (so vs phần 3 hay phần 1 thì cuốn này dễ hiểu) và nhịp độ nhanh, dồn dập với các nhân vật dc xây dựng rất có chiều sâu và tạo cảm tình đối vs đọc giả. Ở lần đọc 1 La Tập là nhân vật t ấn tượng nhất, song ở lần đọc 2 này t đã bị Chương Bắc Hải hớp hồn (khi đọc t cứ tưởng tượng ra hình mẫu của thằng áo xanh biển trong alice in borderland :vvv)
Overall thì peak vl
==============
[Book of everything]
Cuốn này như tổng hợp mọi thể loại mà bạn có thể tìm trong 1 đầu sách, romance, viễn tưởng, tâm lý, dystopian, utopia, vật lí lượng tử,...
Nhưng điều làm t nể phục là ở mọi đề tài mà tác giả khảm vào trong cuốn sách thì nó đều dc chăm chút rất tỉ mỉ. T rất thích văn phong vô cùng gợi hình gợi cảm này, cx rất thích cách mà tác giả cho phát triển tâm lý nhân vật, kế hoạch ng Diện Bích là idea hay nhất mà t từng đọc, và cách triển khai cái idea này cx hay quá tr. Nó vẽ nên 1 thế giới tăm tối thú vị bậc nhất, nơi mà nhân loại vứt bỏ phần ng trong mình, nơi mà tất thảy đều sẵn sàng giết nhau để sinh tồn.
Overall, đây là trải nghiệm tốt nhất t từng có, vô cùng rcm tất cả mn đọc qua. Dù rằng t biết phần 1 vs 1 tỷ kiến thức vật lí có thể làm mn nản, nhưng nếu vượt qua dc nó, các bạn sẽ chiêu đãi bữa tiệc vô cùng thịnh soạn và đồ sộ mang tên Tam thể 2. Looking forward to p3
[Đồ sộ, lôi cuốn, choáng ngợp]
Thông thường trong 1 cuốn trilogy hay series thì cuốn 1 luôn là cuốn chán nhất, vì nó thường mang nhiệm vụ là set up bối cảnh và giới thiệu thông tin là chủ yếu. Chính vì vậy làm độc giả có cảm giác đang đọc 1 cuốn từ điển về 1 cái thế giới thậm chí còn không có thật.
Nhưng Tam thể đã làm rất tốt, khi thế giới do tác giả xây dựng tuy đồ sộ và khổng lồ nhưng vẫn có những khoảng cao trào đặt rải rác để từ đó không chỉ cung cấp thông tin bối cảnh cho độc giả mà còn gieo vào họ sự mong đợi vào diễn biến ở những cuốn sau.
Sẵn nói về world building của Tam thể, i in love with it. Phải công tâm mà nói, tác giả dùng những định luật vật lí, du hành vũ trụ rồi không gian vi mô 11 chiều... thật sự làm t phải ngớ người khi đọc. Song, bằng cách giải thích đơn giản và tượng hình thì những khái niệm phức tạp đó nằm trong tầm tưởng tượng của t. Nó ở cái mức mà t phải vô cùng tập trung để đọc nhưng đổi lại thì hành tinh tam thể sẽ hiện lên trong đầu t với độ sắc nét 4k :v
Tiếp theo đó là back story của phe phiến loạn, những động lực để họ trở thành kẻ phản bội toàn bộ nhân loại theo t là khá hợp lí. Tác giả đã thành công trong lồng ghép những vấn đề nhức nhối của xã hội như tàn phá môi trường, cách mạng màu cũng như là hệ thống nhà nc thời bấy giờ quan liêu và mù loà, biến nó trở thành động lực của phe phản loạn mà k làm nó bị sến, bị gượng ép hay nhàm chán, vì vốn những động lực đó đã dc khai thác từ rất lâu trong vô vàn tác phẩm rồi.
Có 3 phân đoạn trong tác phẩm mà t vô cùng tâm đắc đó là cuộc “biện luận” 1 chiều giữa cha Diệp Văn Khiết và lực lượng trí thức trẻ tuổi về chủ nghĩa tư bản trong các định luật vật lí :)))), i mean t đọc đoạn đó cx k thấm dc mấy, nhưng vậy cành làm sắc nét cái sự vô lí tới khôi hài của tư tưởng “cấp tiến” lúc bấy giờ
Phân đoạn thứ 2 là cuộc trò chuyện giữa Diệp Văn Khiết và bà quan chức cấp cao nào đó mà t quên tên :), về việc tố cáo cha bà phản loạn, có tư tưởng cực đoan
Ngoài ra còn nhiều phân đoạn khác như là ở trạm Hồng Ngạn ng tài sợ việc nên “lãnh đạo chỉ hướng đông, họ hùng hục chạy về phía tây”. Hay là tư tưởng hoà bình của ng dân Tam thể trước quyết định xâm lược trái đất, phản đối lại cái tư duy của những nhà cầm quyền - miễn có thể tư duy, sẽ luôn có sự xâm lược. Và đương nhiên k thể thiếu là câu hỏi - khoảng cách giữa ng tam thể và nhân loại, và giữa nhân loại và sâu bọ, cái nào lớn hơn?
However, trong sách cx có mấy chi tiết khá là ảo. Tỷ dụ như dính phóng xạ mà vẫn khoẻ re, và có 1 số chi tiết làm cx hơi vội. Như là cái chiến dịch Đàn tranh, i expected more than that. Nhma chung quy thì cx chấp nhận dc, t vẫn enjoy nó, đọc ngấu nghiến 3 hôm xong r đấy thây.
[Dễ đọc, nhưng mờ nhạt]
Văn phong gảy gọn, không lậm vào việc miêu tả đủ thứ trên đời với cái độ dài nhiều tới phát ngán là 1 điểm cộng lớn :v. Rất thích thế giới được xây dựng trong cuốn sách (những chi tiết lịch sử dc lồng khéo léo, k có gượng ép mà hữu hiện trong tác phẩm rất ăn nhập) và chemistry của các nhân vật với nhau cx ổn áp. Phù hợp để đọc thư giãn, k cần suy ngẫm quá nhiều.
Song, cx vì cốt truyện khá là straight-forward nên cx k có nhiều khung bậc cảm xúc trong quá trình đọc. Mọi thứ cứ bình bình trôi về phía trước.
Overall, có thể đọc nếu thích thể loại romantasy, muốn 1 trải nghiệm đọc thư thái nhẹ nhàng.
Ps: có thể xem qua bộ phim “The Age of Adaline”, k phải bản chuyển thể nhưng đều chung concept là nữ chính bất tử, cá nhân t thấy phim xem hay hơn
[Cẩm năng nuôi dạy trẻ và giữ gìn hạnh phúc gia đình]
Đây là cuốn thứ 3 t đọc của tác giả Kanae, và văn của cô vẫn k làm t thất vọng.
Thứ t thích nhất ở tác phẩm là xây dựng nhân vật của gia đình Endo. 1 ông bố nhu nhược với châm ngôn “Im lặng là vàng”, 1 bà mẹ hiền tới phát bực và đứa con hỗn hào láo toét, chỉ biết đổ lỗi, điển hình của trẻ trâu tuổi mới lớn. Kanae thật sự thành công khi làm t ghét cái gia đình này k chịu dc, kiểu ghét tới mức thiếu điều muốn đấm cho 1 phát ấy :). Tuy nhiên thì khi đọc tác phẩm t cx phần nào hiểu dc động cơ của những nết tính cách đó, và khi phản chiếu lên bản thân thì t cx có 1 phần giống những nhân vật đó. (Đọc xong cảm thấy mình phải phấn đấu để không trở thành những nhân vật này, mai sau gia đình không giống cái gia đình này :)) )
Đồng thời, thứ t ấn tượng không kém đó là cái phản ứng của những người xung quanh nhân thân của hung thu. Nó làm t liên tưởng tới cuốn Thư của Keigo và bản thân t thì thích cách triển khai của Kanae hơn, vì ý tưởng bị liên đới này Vòng đu quay đêm làm gãy gọn và xúc tích hơn Thư, nó ở độ dài vừa đủ để ta biết dc ảnh hưởng của dư luận lên người nhà kẻ phạm tội mà k làm nó bị nhàm hay lặp lại
Đáng lẽ sẽ dc 4,5 hoặc 5 sao, những t k thích cách triển khai ending lắm. Khá chưng hững và vội vàng quá, nên cho 4 sao thoi, still rcm tho.
Rợn hết cả da gà
Nửa đầu cuốn sách làm tôi vô cùng ấn tượng, 1 phần là mấy cái tình tiết nó kinh thật sự, có mấy đoạn đọc tôi phải dừng lại mà muốn nôn khan, 1 phần là những cái cú ngoặt cuối truyện rất là bất ngờ, phải nói là làm rất tốt khi mà tôi đã mắt chữ A mồm chữ O tới mới lần
Ở nửa sau theo tôi có phần đuối hơi hơn, song vẫn không tới mức hụt hẫng.
Có thể nói, nó như 1 sự kết hợp của “Dã thú đô thành” và “Bạch dạ hành”. Bởi khi đọc tác phẩm tôi không khỏi liên tưởng tới 2 cuốn sách này.
To sum up, cuốn này sẽ phù hợp với bạn nếu bạn thích Bạch dạ hành, hoặc là muốn tìm một cuốn sách với nội dung thiên hướng kinh dị thể xác
Cuốn hút ở những trang đầu, nhưng hụt hơi về sau
Nói một cách công tâm, nếu bạn muốn 1 trải nghiệm đọc thư thái, không cần quá suy tưởng quá nhiều mà chỉ muốn đọc một cốt truyện dễ hiểu nhưng không kém phần thú vị thì đây là tác phẩm đáng thử. Có rất nhiều phân đoạn/câu hỏi được đặt ra trong tác phẩm mà tôi rất tâm đắc, như việc lạm dụng văn hoá, hoặc là liệu một kẻ ngoại tộc có quyền việc 1 tác phẩm về 1 nhóm người mình không thuộc về, dù mình đủ sự hiểu biết về họ?
However, tôi không thích cách tâc phẩm được triển khai ở nửa sau. Nó như muốn trở thành 1 “Tội lỗi và trừng phạt” thời hiện đại nhưng không tới, và cái phân cách ở đoạn cuối tác phẩm nó ... hoạt hình tới mức nực cười. I mean, khá là dễ đoán tới mức tôi phải tự viễn hoặc mình là tác giả sẽ không đi cái con đường mòn đó đâu. Nhưng nó đã xảy ra, và tôi thì vô cùng tiếc nuối cho những tiềm năng nó đã có thể được phát triển
Overall, đáng đọc, song không phải là tuyệt nhất.
Một hệ sinh thái chuyện ngụ ngôn thời hiện đại
Như 1 bữa buffet. Ta đi vào thế giới của Kafka bên bờ biển, được tác giả dẫn dắt vào 1 câu chuyện nơi mà mọi logic dường như méo mó. Chúng ta cùng những nhân vật rất con người, rất cá tính này đi dạo trên con đường của họ, chứng kiến quá trình phát triển của họ. Để rồi tuỳ vào tư duy, vào thế giới quan của mỗi người mà sẽ rút ra được bài học của riêng mình.
Niềm tin: Dù có cố chạy trốn khỏi số phận thì nó cũng sẽ bằng 1 cách thần kì khiến ta đi đúng quỹ đạo. Trong cuộc sống đôi khi có những chuyện mà chắc chắn sẽ xảy ra với ta mà ta k tài nào làm khác đi dc. Quan trọng là cách ta đối diện với nó, cách ta tự chọn con đường để đi, vì dù số phận của nhân vật Kafka đã diễn ra đúng như cái lời nguyền của cha cậu giáng xuống, nhưng chính cái niềm tin vào bản thân thúc đẩy cậu thay đổi số mệnh của mình, đi ra khỏi vùng an toàn của mình, lăn lộn để tìm lại chính mình và mục đích sống của mình. Để rồi cuối cùng, dù lời nguyền đó vẫn ứng nghiệm, cơn bão vẫn quần lấy cậu. Nhưng cậu đã đi qua nó, và trở thành 1 phiên bản tốt hơn. Nói cách khác, chính niềm tin của cậu giúp cậu vượt qua được số mệnh của mình để tiếp tục viết trang tiếp theo cho cuộc đời minh.
Lão Nakata sống 1 cách bình yên. Không cần phải quá thông minh, đôi khi khù khờ để tránh bị tổn thương. Nhưng phải sống thật tốt bụng, nhiệt tình, biết đủ, và tin vào định mệnh của mình. Khi biết mình càn phải làm gì thì phải làm
Sẽ đọc lại
1 cuốn sách hay là 1 cuốn sách ta đọc lại mà mỗi lần đọc ta rút thêm được nhiều tầng nghĩa mới. Tôi nghĩ Tội ác và trừng phạt là 1 cuốn như vậy. Tôi sẽ đọc lại nó sớm, và sẽ có review về cuốn này sau lần đọc không biết khi nào sẽ tới đó. Song cuốn sách làm tôi cảm thấy rất trọn vẹn. Một quá trình lột vỏ, dày vỏ để rồi tái sinh. Tôi vô cùng rcm cuốn sách